[Gia đình xuyên Việt – Ngày thứ 4]: Từ Đồng Hới qua Quảng Trị và đến Huế

Vậy là chúng tôi đã đi được 04 ngày, đây quả là một hành trình dài và đáng nhớ. Trong 4 ngày qua đi đến đâu dừng ở chỗ nào mọi người cũng hỏi:

Đi từ đâu vào vậy? Cả hai đứa nhỏ cũng đi được à, giỏi quá.

Quả thật, chúng tôi thấy mình đi được như vậy “cũng giỏi” nhưng hai bé nhà tôi đi được như vậy thì quá giỏi. Vượt qua hành trình 800km ở đủ các địa hình, từ đồng bằng đến miến núi, từ trời lạnh đến trời ấm, từ trời khô đến rét mướt hai đứa vẫn kiên trì đi cùng bố mẹ và không một lời kêu ca. Thỉnh thoảng bố mẹ hỏi có muốn về với Ông Bi không (ông ngoại) cả hai đứa đều: Không, con đi tiếp. Đến nơi nào cũng không nằm lăn ra mà lại tiếp tục nô đùa như không biết mệt.

Thế mới thấy người lớn thường hay lo cho trẻ con nhưng đi rồi mới biết là khả năng của trẻ con là vô hạn và tiềm năng của chúng ta là cực lớn.

Nếu bạn cũng đang có con nhỏ, tôi nghĩ nếu bạn cũng đi chuyến đi như này thì kết quả gặt hái là vô giá.

Trở lại hành trình ngày hôm nay, sau khi đã ăn sáng và làm khô đồ sau 03 ngày bị mưa phùn làm ướt. Chúng tôi lên đường rời khỏi Đồng Hới để di chuyển về phía TP. Huế, dự kiến ngày hôm nay sẽ nhẹ nhàng hơn hôm qua vì chỉ có khoảng 160km và trời thì đã ấm lên và không có mư (Thời tiết ở miền Trung bắt đầu có sự khác biệt so với Hà Nội do yếu tố địa hình, trong khi tin báo thì Hà Nội vẫn lạnh dưới 17độ và có mưa phùn).

Vừa rời khỏi khách sạn Tân Bình, chúng tôi nhìn thấy dấu tích của QUẢNG BÌNH QUAN, một cửa ải quan trọng của hệ thống Luỹ Thầy, chúng tôi dừng lại để chụp một tấm hình lưu niệm trước khi rời đi. Và dường như đất Đồng Hới lưu luyến chúng tôi hay sao mà sau khi chúng tôi đi đường một đoạn đường lòng vòng thì thấy mình quay trở lại đúng chỗ mình vừa rời đi, vậy là trễ nhịp một chút. Nhưng mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó, chắc là giữ chúng tôi lại một chút để chúng tôi có thể thấy được điều kỳ diệu gì đó, và chúng tôi mong đợi điều kỳ diệu xảy ra trên đường 🙂

Lần này chúng tôi không tự đi mà hỏi người dân để tìm ra được Quốc Lộ 1A. Người dân nơi đây cũng rất thân thiện và nhiệt tình đã chỉ cho chúng tôi chu đáo cách ra đến QL1A, sau khi tìm ra được QL1A chúng tôi tiếp tục bon bon thẳng tiến.

Ngày hôm nay thời tiết đã ấm lên và không còn mưa rét như ở Vinh và Hà Tĩnh nữa, quần áo chúng tôi mặc chỉ mang tính tránh gió chứ không phải lo về cái lạnh, trên đường đi quang cảnh hiện ra một bên là những cánh đồng trải dài, những thửa ruộng được làm ngăn nắp. Một vài nơi trồng rau xu hào, dưa leo, xà lách, một số nơi đang reo mạ, ở trên cánh đồng xa xa có những đàn cò trắng muốt bay qua bay lại, và có những con còn chân dài ngoằng đang thong thả bước nhặt tìm thức ăn trên thửa ruộng. Ở chỗ này Bảo rất thích thú gọi những con cò là CHIM, khi bố mẹ nói đó là CÒ thì bảo nói “Không phải là CÒ, đó là những con CHIM, cò không biết bay chỉ có chim mới bay được thôi”.

Và mẹ Hương đã phải mất một lúc lâu mới thuyết phục được Bảo rằng Cò cũng biết bay và đó là những con cò. Thế mới thấy, khi trẻ đã bị “ghim” một dấu ấn nào đó thì rất khó để thay đổi, và sẽ rất nguy hiểm nếu đó là dấu ấn sai hoặc không trọn vẹn.

Một bên đường mà chúng tôi thấy là những xóm làng thôn quê đậm chất Việt Nam, lấp ló đằng sau những khóm tre là những ngôi nhà nho nhỏ  với một khoảnh sân rộng, điểm đặc biệt là ở dọc theo vùng Đồng Hới Quảng Bình đến Quảng Trị thì trước nhà người dân mỗi nhà đều có một bàn thiên để thờ cúng, đây là một nét đặc trưng văn hoá vùng miền rất đáng chú ý.

Đi trong mấy ngày qua, kéo dài từ Hà Nam trở vào tôi để ý có một chút lệch pha giữa thời gian canh tác cấy lúa của người dân ở các địa phương khác nhau. Cùng thời điểm này thì người dân ở Hà Nam, Ninh Bình mới bắt đầu đang làm đất để chuẩn bị cấy còn ở Thanh Hoá người dân đã bắt đầu cấy lúa, đến Nghệ An thì chúng tôi thấy đa phần các thửa ruộng đã được cấy xong và lên xanh mướt, vào đến Quảng Bình, Quảng Trị thì lúc này mọi người mới reo mạ xong, cây mạ đang lên và chắc phải một tuần hơn nữa mới bắt đầu cấy. Đó thực là một chi tiết đáng chú ý về sự lệch pha giữa các vùng miền.

Đặc điểm địa hình ở đây cũng khá đặc biệt, nguyên một dài đồng bằng chạy dài và xa xa bên phải là dãy núi mờ mờ, phía bên trái là những ụ cát trắng mà sau đó có thể là biển, tôi đã tận mắt thấy được thế nào là “Dải đồng bằng Duyên Hải miền trung trải dài” mà địa lý vẫn thường nhắc đến. Quả thật, bao nhiêu năm học Địa lý, về các loại địa hình, thổ nhưỡng…. chắc không bằng một tuần đi “bụi” như này quá. Giá mà các thầy áp dụng điều này trong chương trình thì sẽ đỡ tốn thời gian và nơron thần kinh của học sinh nhiều hơn.

Đến khoảng 14h30 đang đi chúng tôi chợt thấy biển: Đường vào nhà Đại tướng Võ Nguyên Giáp (7km), mặc dù hôm qua đã đến thắp hương tại nơi Đại tướng yên nghỉ, nhưng nhìn thấy biển báo này chúng tôi quyết định sẽ đến thăm nhà Đại tướng, đi theo biển hướng dẫn xuyên qua những cánh đồng bằng phẳng trải dài và thấy trên cánh đồng mọi người đang làm việc nhộn nhịp, chúng tôi cảm nhận sự bình yên nơi đây, một nét không khí rất hiền lành thuần phác, có cái nét rất nông thuân Việt Nam.

Trên đường đi chúng tôi tiếp tục hỏi đường người dân và nhận được những chỉ dẫn tận tình với thái độ rất thân thiện gần gũi. Có thể hiểu được tại sao Đại tướng lại gần gũi mọi người đến vậy, đó là một nét đặc trưng nơi đây.

Sau khi được chỉ dẫn, chúng tôi đã đến được nhà Đại tướng, đó là một căn nhà ba gian theo kiến trúc cổ đặc trưng của miền quê Việt Nam, căn nhà nằm ở trong một khuôn viên vườn vuông vức được chăm sóc cẩn thận bởi những người coi sóc nơi đây, ngay đầu cổng vào là mấy cây xoan đào đã vào cuối vụ. Chúng tôi vào nhà và thấy có mấy thanh niên đang ngồi ở bàn uống nước ngay trước hiên nhà. Một người phụ nữ cao tuổi giản dị bước ra đón chúng tôi và hướng dẫn chúng tôi thắp nhang. Trong căn nhà ba gian, bức tượng bằng đồng với gương mặt cương nghị nhưng thân thiện với ánh mắt nhìn xa xăm của Đại tướng khiến chúng tôi cảm thấy người lúc nào cũng suy nghĩ cho đất nước. Gọi 2 con lại, cả nhà chúng tôi đốt nhang và lần lượt mỗi người thắp một nén nhang cho Đại tướng sau đó chúng tôi ngồi lại với những người thân, quen trong nhà Đại tướng và nói chuyện, chia sẻ chuyện đường đi và hỏi han về cuộc sống nơi đây. Cảm thấy rất ngạc nhiên vì đằng sau những chiến công vang dội là một nền tảng bình dị.

Thế mới thấy, thành công, xuất chúng tất cả đều được sinh ra từ những nơi bình dị nhất, thế mới thấy rằng, ở sau những ngồi làng bình yên kia, đằng sau những gương mặt hiền lành ngày đêm lo việc đồng áng kia là cả một nguồn năng lượng ẩn chứa đang cuồn cuộn chảy, và nó sẽ thức dậy khi đất nước cần, nó sẽ thức dậy vì những điều ý nghĩa.

Rời khỏi nhà Đại tướng chúng tôi cảm thấy có cái gì đó trọn vẹn, tôi cảm thấy vui vì mình đã được đến nơi Đại tướng sinh ra và vui hơn nữa là các con chúng tôi cũng đã được đến để biết được có những con người vĩ đại tồn tại trong thế giới thực, và biết được mình sinh ra từ cội nguồn nào? Tôi cũng thấy rất vui vì những hình ảnh về Đại tướng dường như cũng để lại những dấu ấn đặc biệt trong hai bé nhà tôi vì các bé rất háo hức và hỏi bố mẹ rất nhiều điều về Đại tướng.

Chúng tôi lại thẳng tiến về phía Thành phố Huế, vượt qua Quảng Trị đến được vĩ tuyến 17 bên bờ Hiền Lương nơi mảnh đất đã oằn mình vì phải hững chịu không biết bao nhiêu tấn bom đạn trong thời chiến và không biết bao nhiêu người đã hy sinh nơi đây. Thực sự, dù không trực tiếp trải qua cuộc chiến, dù đọc nhiều sách vở bài học viết về những nỗi đau nhưng chỉ khi đến nơi đã xảy ra những dấu ấn đó thì lòng người mới xúc động. Chúng tôi đi qua vĩ tuyến 17 trong yên lặng và nhìn biểu tượng bên bờ Hiền Lương với một lòng thành kính với những thế hệ cha ông đã ngã xuống.

Qua Quảng Trịnh đường đến Huế thẳng và dễ đi nên chúng tôi đi với tốc độ tới hạn cho phép, trời cũng đã tối và chúng tôi đến Huế vào lúc 6h45 và nhận phòng yên vị lúc 8h00 tại đường Nguyễn Tri Phương.

Món đầu tiên mà chúng tôi thưởng thức là Bánh Canh Cua ở quán O Bướm, Tạm biệt Quảng Bình, Quảng Trị, thân chào Thành Huế.

Một hành trình mới lại mở ra.

 

About the Author admin

Leave a Comment:

2 comments
Nguyen Van Cuong says 15 January, 2016

Năng lượng của anh Ngọc thật tuyệt vời. Anh đã tỏa ra và truyền năng lượng cho những thành viên trong đoàn, đặc biệt là 2 nhỏ nhà anh. Chúc anh và cả đoàn khám phá được những điều tuyệt vời trong những chặng đường sắp tới!

Reply
dang thanh nhan says 15 January, 2016

Ban nghi luc phi thuong that.minh cung vua moi doc nhat ky cua ban moi biet ban da di qua NAn roi.Chucban va gd co chuyen di vui ve, manh khoe va binh an nhe.

Reply
Add Your Reply