Hành trình xuyên Việt – Ngày 3: Thăm quê nội Bác Hồ và Vũng Chùa nơi Đại tướng Võ Nguyên Giáp yên nghỉ

Vậy là ngày thứ 3 lại bắt đầu, thời tiết thành phố Vinh có mưa nhẹ, trời rét. Với cái áo mưa bị rách và không đủ chùm cho 03 người trên xe chúng tôi quyết định phải trang bị thêm khí tài. May mắn ở ngay khu quảng trường Hồ Chí Minh ở trung tâm Tp. Vinh có sẵn những cửa hàng bán áo mưa. Chúng tôi ghé vào hỏi và lựa được 02 bộ áo mưa ưng ý, ban đầu bà chủ quán đưa ra mức giá 300k/bộ sau một hồi đàm phán chúng tôi đã chốt được mức giá 520.000đ/02 bộ.

Quả thực với điều kiện thời tiết rét và mưa dầm suốt cả ngày thì 02 bộ áo mưa dã chiến đó đã giúp cho chúng tôi vượt qua chặng đường hơn 200km một cách ngoạn mục.

Từ trung tâm thành phố Vinh, chúng tôi đi về phía xã Kim Liên cách khoảng 15km để đến với quê Nội của Bác Hồ. Trong buổi sáng nay, Bảo đã nhanh nhẹn giành được quyền ưu tiên đi với chú Trường và được chị Hai đồng ý (lúc trên đường tôi mới biết tại sao chị Hai đã dành quyền đi với chú Trường cho Bảo – Vì chị Hai nói: Ngồi trước xe với chú Trường đau mông và lạnh, đi với bố mẹ ấm hơn – hix, mọi thứ đều có lý do của nó).

Đến Nam Đàn, chúng tôi xác định vì thời gian không nhiều nên chỉ ghé quê Nội của Bác, đến nơi lúc đó đã gần 11h30. Cổng vào là một con đường trải dài, có hàng cây trồng ngay ngắn, một bên có cánh đồng rộng trải dài, ở đây vẫn còn có những đàn cò đang lội trên mặt ruộng để kiếm ăn trong những ngày đông. Người dân đã bắt đầu cấy lúa làm cho quang cảnh đồng lúa thêm nhộn nhịp.

Chúng tôi gửi xe, cởi mũ và đi vào. Đó là một khuôn viên rộng, có một cổng lớn ở bên ngoài có nhà lưu niệm và có nhiều cây to được các vị lãnh đạo đích thân trồng và những đồ vật được bà con ở nhiều nơi gửi tặng.

Đi vào sâu hơn, chúng tôi thấy có một gian nhà trưng bày 1 chiếc Trống đồng to có khắc hình bác, có 02 con voi đứng bảo vệ hai bên và trên tường có treo những tấm hình và những tư liệu về suốt quá trình hoạt động của bác. Phía sau cùng là nhà Tưởng niệm bác, với một Bức tượng bằng đồng bán thân to ở trên. Cả gia đình chúng tôi đứng chắp thay thể hiện lòng biết ơn của mình đối với con người đã dành cả cuộc đời của mình để cống hiến cho dân tộc.

Lúc này đã hơn 11h30 và chúng tôi được người quản lý ở đó thông báo là đã hết giờ thăm, chúng tôi ra ngoài nhà xe chuẩn bị cho hành trình tiếp theo. Có 02 o nhỏ ra chào và mời chúng tôi ở lại ăn cơm trưa nhân dịp ghé về thăm quê bác. Vì hành trình tiếp theo còn dài nên chúng tôi quyết định sẽ lên đường.

Và từ Nam Đàn, chúng tôi quay trở lại thành phố Vinh và đi ra Quốc Lộ 1A và hướng thẳng về phía Hà Tĩnh.

Rời khỏi thành phố, ấn tượng đầu tiên hiện ra trước mắt chúng tôi là dòng Sông Lam nước biếc chảy ôm quanh dãy núi cao sừng sững trên đỉnh mờ sương. Quang cảnh này thật làm cho chúng tôi xúc động, nó làm cho tôi hiểu được tại sao người xứ Nghệ lại tự hào về con sông đến thế, nó thật là hùng vĩ, và cũng thật thơ mộng.

Dọc đường đi về Hà Tĩnh, chúng tôi không khỏi ngạc nhiên về quang cảnh ở nơi đây.

Đúng như ai đó đã nói:

Đường vô sứ Nghệ quanh co,

Non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ

Quả thật, quang cảnh làm cho mê lòng người lữ khách. Chúng tôi vừa đi vừa tấm tắc, tại sao nước chúng ta lại đẹp đến vậy nhỉ, và một chút tự hào không hề nhẹ dâng lên trong lòng.

Tôi cũng đã được đi một số nước xung quanh, cũng đã đến những nơi mà người dân nước bạn Tự hào về đất nước họ có điều đó. Nhưng quả thật, so sánh thì luôn khập khiễng nhưng với tôi, tôi thấy nước Việt chúng ta đẹp hơn nhiều, hùng vĩ hơn nhiều.

Chạy xe khoảng hơn 2 tiếng chúng tôi đi qua Hồng Lĩnh và đến Hà Tĩnh, cả đoàn quyết định dừng lại để ăn trưa, chúng tôi ghé vào một quán cơm ven đường và tiếp đón chúng tôi là một bữa ăn thịnh xoạn với món gà sáo, rau lang luộc, cá kho thịt và cà pháo chấm ruốc. Đường xa, trời rét, mưa lạnh cơm lại nóng và ngon nên chỉ một loáng là chúng tôi đã không phụ lòng chủ quán bằng việc đánh sạch bách không còn để lại chút gì. Ở đây tôi cũng ấn tượng về một thói quen của người Hà Tĩnh đó là trước khi ăn luôn tráng bát đũa bằng một xô nước nóng (ở HCM thấy ông bà ngoại làm thế mà không hiểu, hoá ra là xuất phát từ đây).

Ăn xong, chúng tôi củng cố thêm một lớp quần áo nữa để đảm bảo không bị lạnh rồi tiếp tục lên đường tiến về phía Quảng Bình. Bảo lúc này đã chịu quay lại với bố mẹ vì đã không chịu được mỏi khi ngồi phía trước cùng với chú Trường. Tuy nhiên, chúng tôi có một chút điều chỉnh nhẹ ở phía xe chú Trường, đó là chị Hai không ngồi phía trước nữa mà ngồi phía sau xe, đây quả là một điều chỉnh quan trọng giúp chúng tôi đi được hơn 150km tiếp theo mà vẫn trụ được trong điều kiện này. Chị Hai sau khi ngồi đằng sau xe nói: ngồi sau không bị Lạnh và không bị đau lưng nữa, và trên đường đi còn liên tục hát cho chú Trường nghe để chú Trường tỉnh ngủ.

Men theo Quốc Lộ 1A chúng tôi đến Kỳ Anh – Hà Tĩnh, dọc theo huyện Kỳ Anh là những ống khói và công trình trọc trời trong tổ hợp Cộng Đồng Asian mà phần nhiều là người Trung Quốc và Đài Loan đang xây dựng. Tại khu vực này, màu sắc và môi trường chúng tôi thấy nếp sống ở đây đã chịu ảnh hưởng nhiều của người Trung Quốc, có thể do công nhân người Hoa qua đây làm việc nhiều nên mọi dịch vụ đều có ghi tiếng Việt và tiếng Hoa. Nguyên một dải dài là các nhà máy trong khu công nghiệp chạy men theo bãi biển. Hy vọng rằng khu công nghiệp này sẽ đóng góp lớn cho sự phát triển của đất nước.

Vượt qua Kỳ Anh khí lạnh đã bắt đầu giảm, trời tạnh mưa được một chút và chúng tôi đã nhìn thấy đèo Ngang, lúc này là khoảng gần 6h. Không biết hồi trước Bà Huyện Thanh Quan đến đây lúc xế tà như nào, còn chúng tôi thì ở trong trạng thái đang lao vun vút về phía trước. Tại đây chúng tôi có 02 lựa chọn, đi qua hầm hoặc leo đèo.

Chúng tôi dừng lại hỏi một người dân lên đèo thì như nào?

Một ông cụ cầm quốc nói, tối muộn rồi nên đi hầm, lên đèo lúc này dễ nguy hiểm?

Mình hỏi: sao lại nguy hiểm

Ông cụ nói: Vì có thể có mấy thằng say ở trên đó hay xin tiền…

Nghe thấy vậy mình cũng hơi ớn, nhưng lại hỏi tiếp một cô đi xe đạp. Cô nói: Cứ lên đi, có gì phải sợ.

Và chúng tôi quyết định ĐI LÊN ĐÈO. Phụ nữ mà nói lên thì có gì mà phải sợ.

Và chúng tôi lên đèo, và quả thực quyết định này là quyết định đúng đắn, những khoảnh đèo uốn lượn, những dãy núi quanh co hiện ra hùng vĩ, quang cảnh chiều tà sương phủ mờ trên những đỉnh núi làm cho chúng tôi có cảm giác như đang đi vào những câu chuyện kiếm hiệp, ở những nơi thâm sơn cùng cốc. Đó thực sự là một trải nghiệm đẹp. Chúng tôi đã thấy được Biển thông báo: Địa Phận Quảng Bình ở chính

Qua được đèo Ngang thời tiết có sự thay đổi rõ rệt, trời vẫn còn mưa nhưng không còn lạnh như phía Hà Tĩnh nữa, ven đường chúng tôi còn thấy có những em bé mặc quần đùi áo phông tung tăng chạy. Như vậy là khí lạnh đã được đèo Ngang giữ lại một phần khiến cho thời tiết ở khu vực này luôn ấm áp.

Đúng là mỗi tỉnh có một đặc trưng thời tiết và địa hình khác nhau, thế mới thấy người xưa thật giỏi không chỉ hiểu về con người mà còn hiểu cả về trời và đất để phân chia gianh giới khu vực.

Từ đèo Ngang chúng tôi đi thẳng, lúc này trời đã xẩm tối nhưng lòng chúng cảm thấy bình tâm lạ thường và có một cảm giác gì đó rất gần gũi. Có thể do vừa đi qua khu vực ảnh hưởng của một chút màu sắc Trung Quốc còn ở đây thì có cái nét gì đó rất thuần việt, cái khí ở đây rất đậm, rất lành.

Chúng tôi đi được một đoạn thì đến Vũng Chùa – nơi có một con người rất ưu tú đang yên nghỉ: Đại Tướng Võ Nguyên Giáp.

Đường đi vào Vũng Chùa cũng quanh co nhưng nó không gấp gáp, không khí tĩnh mịch nhưng không có chút run sợ mà trong đó là sự yên bình, giữa những tiếng sóng biển vỗ bờ êm nhẹ – một cảm giác gì đó rất lạ. Chúng tôi đi vào sâu đến cuối con đường thì thấy một trạm dừng chân, ở đó có khu bãi đậu xe và một anh lính ngồi ở đó một mình canh gác.

Theo dấu hiệu chúng tôi để xe ở đúng chỗ rồi cở bỏ mũ, tất tay để lại đồ đạc ở xe rồi đi vào trạm đăng ký. Anh lính ở đây rất thân thiện hỏi đoàn mình có mấy người, chúng tôi nói: có 03 người lớn và 02 trẻ em. Anh lính hỏi một số thông tin nhập vào máy rồi hướng dẫn mọi người đi lên nơi Đại tướng đang nằm.

Chúng tôi đi lên men theo con dốc đã được lát đá phẳng, đến nơi đã thấy có 02 người mặc quân phục đã châm sẵn mộn bó nhang chuẩn bị cho chúng tôi và chỉ cho chúng tôi nơi thắp nhang cho Đại tướng. Những lời chỉ dẫn rõ ràng nhưng đầy tỉnh cảm. (Tôi rất ngạc nhiên vì lúc này trời đã muộn rồi mà những người canh gác và phục vụ nơi đây luôn sẵn sàng như vậy – đó đúng thực là tinh thần của một người lính đứng bên cạnh người anh cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam).

Cả nhà chúng tôi cùng chú Trường đứng cầm những cây nhang xếp hàng trước mộ Đại tướng, trong sự yên tĩnh chúng tôi tự nhắc nhở mình phải làm tròn phận sự của người dân Việt Nam, cảm thấy tự hào vì mình là người dân Việt Nam và cảm ơn Đại tướng cùng bao con người đã cống hiến cho dân tộc.

Vậy là, tôi đã đến và thắp được một nén nhang cho Đại tướng, có thể trước đó tôi nghe bố tôi nói nhiều, nhưng thực sự khi đó tôi chưa ấn tượng. Mãi đến năm 2010, khi được đọc những tư liệu, những cuốn sách viết về Đại tướng tôi mới thấy, à người Việt Nam cũng giỏi, không những giỏi mà còn rất giỏi, cái tầm, cái tâm của con người Việt Nam không chỉ so sánh bằng những từ Triệu Phú hay Tỷ Phú mà nó còn vượt lên trên những ngôn từ đó rất nhiều, và những cái đó có thể thấy rõ được trong cả cuộc đời của một con người ưu tú Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Hoàn thành mục tiêu thứ 2 trong ngày, chúng tôi lên đường thẳng tiến về Đồng Hới, khoảng hơn 60km và trời đã về khuya, nhưng cả đoàn chúng tôi đều rất quyết tâm và vui vẻ tiến về phía trước. Di chuyển với tốc độ trên 60km nhưng phía đằng sau Bảo vẫn liú lo hát và bày trò PacMen chơi với mẹ. Còn ở xe kia thì chị Hai cũng liên tục hát để khích lệ tinh thần cho chú Trường.

9h00 chúng tôi đã đến với Đồng Hới và sau khoảng 15′ tìm khách sạn chúng tôi đã yên vị trong một căn phòng ấm áp đầy đủ tiện nghi

Một ngày dài đã khép lại, đèn đã tắt và mọi người chìm vào trong giấc ngủ sâu giữa lòng thành phố Đồng Hới. Cảm giác thật tuyệt vời.

Mục tiêu tiếp theo: Huế

P/s: Ghi tạm những cảm xúc, Ảnh sẽ được cập nhật sau.

About the Author Quang Ngoc