[Nhật ký gia đình xuyên Việt – Ngày 6] – Vượt đèo Hải Vân đến Đà Nẵng và Hội An

Vậy là đã 5 ngày trôi qua trong hành trình Gia đình xuyên Việt của chúng tôi. Ngày thứ 6, chúng tôi rời khỏi Huế để vượt đèo Hải Vân đến với Đà Nẵng. Nghe danh đến đoạn đường này đã lâu nhưng phải đến bây giờ tôi mới được trực tiếp trải nghiệm điểm gianh giới quan trọng này. Chúng tôi đã chuẩn bị cho hành trình này từ sớm. Do có nguyên một ngày ở Huế nên chúng tôi quyết định sẽ khởi hành từ sớm, vì vậy 5h sáng chúng tôi đã dậy chuẩn bị và dựng 2 đồng chí nhỏ dậy trong tình trạng cứ động đâu là ôm đó, đến tận khi đi trên đường hơn 1 tiếng đồng hồ rồi chị Hai mới tỉnh dậy nhưng nói là vẫn chưa tỉnh ngủ. Phía trước chúng tôi là Đèo Hải Vân.

Trong thời đại học, tôi đã được học rằng quả đèo này chính là nơi tạo ra sự khác biệt rõ rệt về thời tiết giữa 2 miền nam Bắc. Tôi muốn chia sẻ sơ qua về vấn đề này. 

Đất nước chúng ta nằm trải dài từ vĩ độ 5 đến vĩ độ 27 và tuỳ theo sự thời điểm trong năm giải hội tụ nhiệt đới (là giao điểm của khối khí ở Bắc và Nam bán cầu) lần lượt dịch chuyển từ xích đạo đi lên xuyên suốt dải vĩ tuyến này mang đến mưa dọc khắp đất nước Việt Nam. Và vào mùa đông, khi giải hội tụ nhiệt đới này dịch dần xuống phía xích đạo nhường chỗ cho khối khí lạnh từ bắc bán cầu tràn xuống thì – Đèo Hải Vân – sừng sững chắn ngang giữa 2 miền nam bắc để chặn khối khí lạnh ở đây làm cho miền Nam luôn được ấm áp và không chịu ảnh hưởng của khối khí lạnh này. Đó chính là lý do khiến cho miền Nam, tính từ Đà Nẵng trở vào không bao giờ được trải nghiệm cái lạnh của miền bắc, trong khi miền bắc vẫn đón nhận đầy đủ cái nắng của miền nam khi giải hội tụ nhiệt đới dịch chuyển lên vào mùa hè.

Tuy nhiên, điều mà tôi ấn tượng ở đây không chỉ là được trải nghiệm sự khác biệt về thời tiết (trong khi phía bắc của đèo Hải Vân thì trời rét căm căm, mà vượt qua phía nam đèo thì trời ấm lên ngay lập tức), điều khiến tôi ấn tượng chính là quang cảnh của đèo. Đứng trên đèo nhìn lên thì thấy núi sừng sững, mây mờ che phủ, nhìn xuống dưới thì biển xanh ngát và một dải dài bờ đá với những con sóng đầu bạc vỗ bờ vang lên âm thanh xào xạc. Tôi cùng bà xã thực sự cảm thấy “Sốc” vì vẻ đẹp làm cho bất cứ ai lần đầu nhìn thấy cũng “đứng hình”, thậm chí cu Bảo nhà tôi nhìn thấy cũng liên tục oà, oà, đẹp quá, đẹp quá.

Điều đặc biệt tiếp theo là khi chúng tôi đi lên đến lưng chừng đèo, mọi thứ vẫn bình thường, thời tiết khô ráo, tôi còn nói đùa chú Trường (người hướng dẫn chúng tôi trong lộ trình này) rằng chú cứ lo xa, vì chưa lên đèo đã nhắc mặc áo mưa vì sợ lên đèo có nhiều sương sẽ bị ướt áo. Ở dưới chân đèo tôi nói rằng, sương một chút có gì đâu mà lo, đi mấy ngày trong mưa dầm còn chẳng sợ, sợ gì sương. Thế nhưng, khi chúng tôi lên thêm một chút nữa thì đột nhiên thời tiết thay đổi hoàn toàn, không khí dày đặc hơi sương, chúng tôi phải bật đèn và dò dẫm từng đoạn, từng đoạn. Nhiệt độ không phải lạnh quá nhưng cũng làm cho se se làn da, mỗi hơi thở hít vào là thấy lạnh đến tận phế quản, tuy nhiên được cái là không khí rất sạch và giàu ôxi nên hít vào thấy rất đã.

Lên đến đỉnh đèo chúng tôi hoàn toàn không thể nhìn mọi vật quá 5m, và ở đây có rất nhiều người nhốn nháo qua lại. Khi đó tôi mới biết đỉnh đèo cũng là một điểm du lịch mà những du khách nước ngoài dừng chân ở đó để trải nghiệm điều kiện thời tiết và địa hình đặc biệt này. Cũng tại đây chúng tôi đã bắt đầu thấy biển báo “Địa phận Đà Nẵng”, vậy là chúng tôi đã đến đất Đà Nẵng.

Một ấn tượng nữa khi “đổ đèo” đó là lúc xuống đến dưới độ cao đậm sương, quang cảnh lại dần dần sáng ra. Sương không đọng ở độ cao này và những gì chúng tôi thấy thực sự là mãn nhãn 🙂 và ấn tượng nhất là một dòng sông sương mà lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được chứng kiến. Đó là, trong một khe núi kẹp bởi hai quả núi lớn tạo thành một cái rãnh hình chữ V chạy dài từ trên đỉnh đèo xuống, có một dòng chảy sương từ trên đổ xuống chảy dài xuống gần chân núi, chất sương đậm đặc và nổi bật vì ở độ cao dưới này không có sương nên dòng chảy sương này tạo nên một bức tranh kỳ lạ mà tôi chưa bao giờ được nhìn thấy. Thực sự, bạn phải có mặt ở đó thì mới cảm nhận được điều tuyệt vời này.

Chúng tôi đến Tp. Đà Nẵng vào khoảng 11h30 – ngày hôm nay đến sớm hơn so với dự định do khởi hành từ sớm. Lúc này bụng đã đói meo vì sáng đi sớm chưa ăn gì, và chúng tôi tìm quán ăn ở Đà Nẵng, sau một hồi tìm kiếm chúng tôi cũng đã thấy được một quán bún chả cá (món ăn rất phổ biến ở dải miền trung này). Và lúc này không biết là do tình cờ chúng tôi chọn được quán ngon hay do cái bụng đang rất đói mà bát nào bát đó sạch banh.

Đang ăn thì chúng tôi nhận tin từ 1 người bạn ở HCM nhưng đang đi vi vu ở Đà Nẵng nhắn rằng bạn có 1 phòng ở KS nếu chúng tôi cần thì có thể đến nghỉ ngơi tạm trước khi đi tiếp. Là người biết đón nhận nên chúng tôi ko từ chối, theo địa chỉ bạn nhắn chúng tôi tìm đến, đó là khách sạn A La Cart 4 sao rất tiện nghi và Bảo ngay khi nhìn thấy cái giường đã ko ngần ngại leo lên nhảy nhảy nhảy và nói rằng con thích cái giường này. Và không nói thì bạn cũng biết, anh chàng đánh một giấc đến tận chiều. Chúng tôi nghỉ ở đây đến 4 giờ chiều và tiếp tục khởi hành đi Hội An và sẽ nghỉ tối ở đây.

Trong lúc rời đi từ KS, có một sơ xuất nhỏ là chúng tôi quên chiếc túi đựng giấy tờ và một số đồ tư trang cá nhân ở đó, vì vậy khi làm thủ tục check in ở Hội An chúng tôi mới phát hiện. May mắn, sau khi liên lạc lại thì người ở KS bên Đà Nẵng đã tìm và thông báo lại rằng họ đã tìm thấy và giữ cho chúng tôi. Vậy là đồng chí Trường lại phải chạy ngược lại từ Hội An qua Đà Nẵng để lấy chiếc túi, vì thiếu chiếc túi đó, chúng tôi khó có thể đi tiếp. Cũng may chặng đường Hội An – Đà Nẵng không xa lắm và rất đẹp nên Trường đi một lúc là lấy được, tôi đó trời mưa lâm thâm chúng tôi bắt đầu khám phá nét cổ kính của Hội An.

Lần đầu tiên chúng tôi được thưởng thức món Cao Lầu (một loại mỳ nấu với Thịt) ăn rất ngon, còn Bảo thì làm một tô súp bí đỏ nấu thịt. Anh chàng không chịu dùng thìa mà bê nguyên cả tô húp xùm xụp. Thực sự, khi nhìn thấy con ăn như vậy tôi thấy rất vui vì thấy con mình khoẻ mạnh, ăn uống tốt, lại rất “nam nhi” nữa. Dừng lại ở Hội An không lâu, lại ở lúc trời mưa và muộn nên chúng tôi không cảm nhận hết nét đặc trưng của Hội An, nhưng có một cảm nhận là – ở đây có sức hút lớn, con người tao nhã, sang trọng, lịch sự. Nhịp sống thong thả và nó có một đặc điểm hao hao giống như 03 nơi mà tôi để ý thấy là khá tương đồng đó là: Khu phố cổ ở Hà Nội, khu phố Tây ở quận 1 -HCM và Huế. Ở cả 3 nơi đó đều có nét truyền thống, mang phong cách văn hoá cổ, có nhiều du khách, dịch vụ phát triển và đặc biệt những người kinh doanh ở đây kiếm tiền thì khỏi phải nói.

Chào tạm biệt Hội An, mục tiêu tiếp theo của chúng tôi là Bình Định. Nhưng điều thú vị đang chờ chúng tôi ở phía trước.

About the Author admin

Leave a Comment: