[Nhật ký Gia đình xuyên Việt – Ngày thứ 5] Tang thương nỗi lòng thành cổ Huế

Ngày thứ 5, theo dự kiến hôm nay là ngày “nhẹ nhàng” nhất tính từ đầu lộ trình đến giờ. Vì chúng tôi quyết định dừng lại Huế 01 ngày để đi thăm những địa danh nơi đây. Thêm nữa, vào Huế thời tiết đã ấm lên và trời không có mưa rét như những ngày trước đó ở Thanh Hoá, Nghệ An và Quảng Bình. Đặc biệt hành trình hôm nay là Đi Ăn và Chơi.

Sau khi gửi gắm niềm toàn bộ đống quần áo bị ướt và bẩn trong suốt 4 ngày trước cho khách sạn để họ giặt dùm chúng tôi bắt đầu đi tìm quán ăn sáng. Địa điểm tin cậy được “thổ dân” giới thiệu đó là quán Hạnh trên đường Phó Đức Chính, nơi được rất nhiều du khách từ khắp mọi nơi tìm đến.

Người mở hàng cho cả nhóm vẫn là Bảo với thông điệp quen thuộc: Con ăn cơm chứng, uống nước cam. Mặc dù mẹ đã cố thuyết phục Bảo ăn cháo nhưng bảo nhất quyết: Cơm Chứng, nước Cam. Vì vậy chúng tôi kêu một dĩa cơm rang chứng. Lúc bưng ra thì thấy quyết định này hoàn toàn đúng đắn, món cơm rang chứng ngon tuyệt.

Món thứ hai mà tôi gọi đó là món nem Lụi và bánh Khoái còn chú Trường thì gọi bún Thịt Nướng. Phải ghi nhận món ăn ở đây ngon tuyệt. Không chỉ 3 thành viên lớn trong đoàn chén sạch bách mà cả 2 chiến sĩ nhỏ cũng làm rất triệt để, nguyên cả đĩa cơm chiên trứng to như vậy mà cả hai chị em đều giải quyết nốt.

IMG_9927

IMG_9920

IMG_9925

Xong bữa sáng, điểm kế tiếp mà chúng tôi ghé đó là nhà sách Phương Nam Books nằm ngay trên đường …, do trên đường đi đã hứa với 2 đồng chí là khi đến Huế sẽ mua đồ chơi để thưởng vì đã vượt qua những thứ thách vô cùng khó khăn trên hành trình từ Hà Nội vào. Đến đây, nhìn vào những đầu sách mới thấy người dân Huế là người coi trọng trí thức, những cuốn sách ở đây chủ yếu là sách học cho học sinh, truyện văn học, sách về khoa học kỹ thuật, sách về văn hoá, sách về lịch sử,… dường như những đầu sách này đã được Phương Nam Books chọn lọc rất kỹ để cho phù hợp với nhận thức của người dân nơi đây. Cũng có thể thấy, để biết được mức độ nhận thức của mỗi vùng miền chúng ta có thể đến nhà sách lớn ở khu vực đó, xem những đầu sách bán chạy là chúng ta có thể biết được bức tranh nơi đây. Và một niềm vui nho nhỏ, cuốn The Secret cũng đã hiện diện nơi đây 🙂

IMG_0462

IMG_9940

IMG_0475-2

Sau khi đã dạo quanh nhà sách, đáp ứng những yêu cầu của hai bạn nhỏ chúng tôi bắt đầu chuyến đi thăm khám phá Đại Nội, kinh thành của Triều Nguyễn trước đây.

Đến gần Đại Nội là hình ảnh của Cột cờ to lớn, đứng ngay trước cổng thành, tiếp theo là Cổng thành cao được ngăn cách một con kênh nước bao quanh. Đặc trưng này thì chắc là phổ biến ở mọi thành cổ ở phương Đông. Nhìn lại những chi tiết của khu cổng thành này thì thấy đã được trùng tu nhiều, mọi thứ đã đâu vào đó và rất mới dù mang phong cách cổ, chỉ có một vài chỗ lộ rõ nét cổ xưa chắc là những phần còn lại sau sự những trận bom trong chiến tranh.

Tại đây, hai nhóc nhà tôi rất thích chí vì được leo cao, lại thấy có một gờ tường khoảng 30cm bao quanh khu phía trong của cổng thành nên chị Hai bày trò đi men theo tường, thế là 3 bố con nối tay nhau đi xung quanh rất thích thú.

IMG_0518

Đi qua cổng thành mở ra là sân triều rộng rãi với 2 hàng sứ mọc đều hai bên, 2 hàng sứ này chắc là đứng đó đã lâu rồi. Nối ngay đó là 02 ao cá với những chú cá vàng rất rạn người tung tăng bơi lội. Người đến đây có thể mua một túi thức ăn cho cá nhỏ khoảng 5k để cho cá ăn, 2 nhóc nhà mình cũng góp phần và rất thích thú khi thấy những chú cá đó tranh nhau ăn mồi làm quẫy tung lên cả một vùng nước.

IMG_0532

Qua phần sân triều rỗng rãi là nơi mà Đức Vua ngự triều, tại đây vẫn giữ được chiếc ngai vàng trước đây được chạm chổ tinh tế, uy nghi vững chãi, xung quanh là những cây cột to lớn hơn một ôm tay và nguyên một gian sảnh lớn là nơi mà các quan triều thần họp và tấu lên Vua những việc quan trọng. Đi qua khi ngự triều là một khu cung điện đang được trùng tu làm mới, với những hành lang trải dài và những bức hình, những dấu ấn còn lại của các đời vua Triều Nguyễn. Trước cảnh đó tôi cũng thấy vui mừng đôi chút vì những dấu tích cổ đã nay đã được phục hồi.

Nhưng niềm vui chưa hết, đi sâu hơn vào bên trong chúng tôi bắt đầu nhìn thấy những bức tường thành cổ, những nền móng cũ đổ nát và có thể nói là tang thương.

IMG_0571 IMG_0576

Thực sự, lúc này trong tôi dấy lên không biết bao suy nghĩ. Tôi thấy một chút gì đó là nuối tiếc, vì nhìn vào những bức hành là cung điện nguy nga đài các, nhìn vào những bức hình là Vua và quần thần, là một thời kỳ lịch sử của dân tộc ta. Nhưng nhìn vào thực tại thì đó là một đống đổ nát, dẫu biết rằng cái mới ra đời là cái tối ưu hơn, nó phủ định cái cũ nhưng nó đưa ta lên hình thái mới. Nhưng là người dân đất Việt, đứng trước cảnh đó sao không mủi lòng nghĩ ngợi cho được.

Tôi cũng lại nhớ lại cách đây 06 năm lần đầu tiên qua Malaysia tôi được một người bạn là dân bản xứ dẫn đến thăm Mailoca, là thành phố cổ của họ. Họ giới thiệu những công trình có niên đại từ thế kỷ thứ 17 nghĩa là cách đây cũng hơn 400 năm mà nó vẫn còn tồn tại, và người dân của họ vẫn thấy được y nguyên những gì đã được xây dựng trước đó hàng thế kỷ. Còn ở đất nước chúng ta, đến bây giờ tìm được một công trình còn nguyên vẹn cách đây 100 năm quả thực là rất khó và rất hiếm. Nguyên nhân bởi chúng ta liên tục bị ngoại xâm phá hoại toàn bộ những gì là tinh hoa văn hoá của chúng ta, thêm nữa các công trình của chúng ta cũng bị Bão, là thiên tai phá hoại liên tục.

Nhìn vào những cảnh vật đó thực sự là phải nghĩ ngợi. Mong rằng những công trình trùng tu ở nơi đây sớm được hoàn thiện, sớm được lấp đầy những bức tường, mảnh móng bị vỡ nát nơi đây. Để ai đó khi đến đây không còn phải ngậm ngùi nghĩ ngợi về thế hệ trước nữa, mà có thể yên tâm vì vết thương lòng đã được hàn gắn và để có thể tin tưởng, tự hào về truyền thống của cha ông.

Tuy nhiên, nghĩ thì chỉ nghĩ mà thôi, cảm thì chỉ cảm mà thôi.

IMG_0578

Chìm trong suy nghĩ rồi thì cũng quay trở lại thực tại, trước mắt tôi là vợ và 2 con cùng người bạn đồng hành luôn tận tuỵ. 2 đứa nhỏ thì rất hồn nhiên và ra sức khám phá những điều kỳ thú nơi đây, từ việc xuýt nữa chui vào cái chuông đồng để lỡ ai đó đánh chuông một cái thì ong đầu lọng óc, rồi chơi trò đi quanh tường thành, cho cá ăn, đi vào trong chúng đã nhanh chóng để ý thấy những vạc đồng to lớn đặt ở giữa sân và một con ngựa trắng thả rong ở trong bãi cỏ.

Với những cái vạc đồng, vì rất to và cao nên chị Hai bắt bố phải bế lên để xem bên trong có gì, sau khi vừa đặt chị Hai xuống thì “đến lượt con” và Bảo đã lên tiếng. Hix, và đương nhiên bố biết là mình cần phải làm gì. Không chỉ thế, trên đường đi hai đứa đã phát hiện ra có những đống sỏi mà những người thợ xây để đó để làm nguyên liệu cho việc trùng tu. Và trong con mắt hồn nhiên của những đứa trẻ thì đó không phải là sỏi mà đó là kho báu, Bảo nói: ở đây nhiều lắm, mẹ vào lấy mang về cho con. Và mẹ Hương chỉ biết trả lời, làm sao mẹ có thể mang được. Bảo nhặt viên quý nhất để mang về nhé. Thế là 2 chị em lựa 2 viên TO NHẤT để mang về.

Đi một lúc, lại thấy một cái Vạc to nữa, nhưng cái vạc này thì nằm ở giữa vườn hoa và có một hàng hoa cao khiến Bảo không vào được. Và cậu chàng cứ đứng ở đó nhìn vào cái Vạc và thể hiện khao khát muốn được vào xem. Không hiểu cái Vạc có cái gì mà hấp dẫn tụi nhỏ đến thế. Trước cảnh tượng đó tôi cũng bật cười và hỏi 2 chị đang làm vườn tại đó xem có thể đi vào để coi cái Vạc được không, kết quả là 2 chị nói được nhưng phải cẩn thận không đạp gẫy cây hoa. Bạn có thể đoán biết cậu chàng sung sướng như nào sau khi được đáp ứng. Còn một cái vạc nữa, cái này thì đặt ở nơi quang hơn và có bệ cao để có thể tự đứng lên để thấy, một điều rất ngạc nhiên mà chúng tôi thấy đó là cả hai chị em đồng loạt lôi những viên sỏi to đã nhặt trước đó ra và ném vào trong vạc. Tôi không biết điều này tụi nhỏ học được từ đâu, có lẽ là sau nhiều lần xem dưới đáy vạc có gì thì cũng tự tìm ra được một hành động gì đó cần làm với cái vạc. Thật đúng là….. trẻ nhỏ 🙂

IMG_0588

Trở ra bên ngoài, chúng tôi lại thấy chú Ngựa Trắng đang thong thả ăn cỏ ở ngoài bãi cỏ xanh. Và lần này chị Hai lên tiếng: Ước gì con được sờ vào con ngựa!

Quả thực, sờ vào con ngựa là việc ngoài suy nghĩ của tôi và tôi không nghĩ là trẻ em lại có ý nghĩ đó. Nhưng tiếng nói của chị Hai lại vang lên, ước gì con được sờ vào con ngựa. Nhìn vào con, tôi thấy đó là mong ước thực sự. Tôi nói, con thử gọi con ngựa xem, nhưng chị Hai ngại gọi, tuy nhiên đã có người lên tiếng: Ngựa ơi to đùng ở bên cạnh – đó là Bảo, anh chàng này được cái là không ngại gì hết, muốn là làm ngay.

Nhưng con ngựa không quay lại mà tiếp tục ăn cỏ.

Lúc này tôi cũng nghĩ: ừ, chạm vào con ngựa cũng hay.

Và tôi thử, quan sát thấy bãi cỏ này không có biển cấm, nghĩa là có thể đi ra được. Và tôi đi ra bãi cỏ, tiến đến gần con ngựa trắng đang gặm cỏ. Con ngựa không phản ứng gì tiếp tục ăn cỏ, tôi lại tiến gần hơn. Khi đến cách khoảng 2m con ngựa bắt đầu ngừng ăn cỏ và đưa mắt lên nhìn tôi nhưng miệng vẫn nhai. Lúc này, tôi không biết liệu con ngựa có chấp nhận cho tôi đến gần hay không, hay là nó sẽ né tránh, hoặc có thể sẽ phản ứng mạnh nếu tôi đến gần và chạm vào.

Nhưng tôi tin rằng ngựa sẽ rất thân thiện, vì thế tôi tiếp tục tiến lại gần và đưa tay thể hiện thiện chí. Từng bước, từng bước tôi nín thở nhích lại gần con ngựa. Và con ngựa dường như cũng đang “cân não” với tôi và lặng lẽ quan sát xem tôi sẽ làm gì với nó. Miệng nó đã ngừng nhai, mắt nó bắt đầu nhìn tôi chằm chằm. Tôi tiếp tục tiến đến, nhè nhàng với thái độ thiện chí, và cuối cùng thì cự ly giữa tôi và con ngựa đã vừa đủ một cánh tay. Hết sức thận trọng, tôi nhẹ nhàng đưa tay lên chạm nhẹ vào vai con ngựa, không có phản ứng gì. Có vẻ như con ngựa này có vẻ lành, tôi lại tiếp tục chạm lại nhẹ nhàng và khẽ vuốt vai con ngựa. Nó đứng đó không có phản ứng. Tôi lại tiến lại gần hơn một chút nữa, vuốt bờm con ngựa và nhẹ nhàng vuốt vào gò má của con ngựa. Và dường như con ngựa đã chịu tôi lại gần nó, nó tiếp tục ăn cỏ và tôi tiếp tục vuốt vai, bờm và gò má con ngựa một cách thân thiện. Quả thực đây là lần đầu tiên tôi chạm vào một con ngựa và thú thật là từ bé tôi cũng rất thích ngựa.

Sau khi đã “làm thân” song với con ngựa trắng này, tôi ra dấu hiệu cho hai đứa tiến lại gần, tôi nói tụi nhỏ đi từ phía trước để tránh đứng phía sau con ngựa dễ bị giật mình phóng chân đá thì nguy hiểm. Và hai đứa đúng là “Bạo gan” tiến lại gần con ngựa hơn và cuối cùng thì tay chúng cũng chạm được con ngựa, cả hai vuốt ve, sờ bờm con ngựa rất thoải mái và sung sướng

Vậy là ước muốn của hai đứa cũng đã được thoả mãn, cả tôi cũng thấy mình làm được một điều kỳ diệu và để lại một ấn tượng tốt ở thành Đại nội này.

IMG_0613

 

IMG_0611

 

Chúng tôi bắt đầu rời khỏi Đại nội và tiếp tục địa điểm tiếp theo đó là chùa Thiên Mụ, một địa danh mà tôi đã không ít lần nghe nhắc đến trong văn thơ

Tiếng Chuông Thiên Mụ

Canh Gà Thọ Xương

Dọc theo dòng sông Hương êm ả, chúng tôi đã đến được cổng chùa Thiên Mụ, nơi đây quang cảnh rất yên tĩnh, nằm ngay sát dòng sông Hương êm đềm. Cũng có khá nhiều du khách tới đây và phần lớn là người nước ngoài.

Không có nhiều thời gian để khám phá hết Thiên Mụ nhưng ấn tượng của tôi về ngôi chùa này rất đặc biệt, nó rất khác với những ngôi chùa ở miền bắc là không có hương khói nghi ngút bởi nơi đây không bố trí nơi cho những du khách và phật tử thắp hương. Mà thay vào đó là một quang cảnh trang nghiêm, với những chỉ dẫn rõ ràng để bên cành dòng khí “mạnh và rối” từ bên ngoài do du khách mang đến thì Chùa vẫn phân luồng và bao phủ một làn khí tĩnh và mạnh ở đây. Khi chúng tôi đến, đó cũng là vào giờ đọc kinh với 3 nhà sư trẻ đang đứng nghiêm trang trong điện và đọc vang bài kệ, xen vào đó là những tiếng chuông gân vang. Mỗi lời kinh như một trường năng lượng hoá giải những phuồn miện và tiếng chuông mang năng lượng đó lan xa bao phủ khắp vùng đất này làm cho nó luôn bình yên, luôn tĩnh tại, giống như dòng sông Hương êm ả vậy. Tôi đã thấy được một phần của Tiếng Chuông Thiên Mụ.

IMG_0662

IMG_0636

 

IMG_0666

Trở lại trung tâm, lúc này đã đến bữa chiều và chúng tôi đến một địa điểm quen thuộc với người dân nơi đây là quán Tí Hon với món Cơm Huế và bún Mắm đặc trưng.

Tối đến, 7h chúng tôi lên thuyền đi ra giữa dòng sông Hương, ngồi nghe những câu ca Huế và thả đèn hoa đăng.

IMG_0692

Thời gian ngắn nhưng nét Huế đậm đà, kỷ niệm thật khó quên.

Ngày mai, hành trình của chúng tôi sẽ là tiến về Đà Nẵng rồi đến Hội An. Còn nhiều điều thú vị đang chờ phía trước.

 

About the Author admin

Leave a Comment:

2 comments
nhan says 16 January, 2016

Minh da doc nhat ky cua ban.gia dinh ban tai that.2 chau cung gioi va ngoan qua. Minh kg hieu ban di nhieu nhu vay thi tg dau ma ngoi viet nk dc nhieu the.vua dai lai vua hay nua chu.giong nhu nha van

Reply
hiền says 19 January, 2016

Em đã đọc các bài chia sẻ của Thầy và học được nhiều điều. Em ấn tượng tấm hình cả gia đình chụp chung quá Thầy ạ. Vẻ đẹp cự kỳ thuần khiết. Đặc biệt vẻ đẹp chị Hương. Em cảm nhận thần thái của chị toát ra một vẻ đẹp thanh tú, thuần khiết. Thật ngưỡng mộ chị quá. Ước có một ngày được trò chuyện, học hỏi từ chị!!!

Reply
Add Your Reply