Thời gian dường như quay trở lại

chia khoa lam giau thang 10 - 2014 (432)

Hơn 8 năm trời kể từ khi rời bỏ khỏi công việc cũ, ký ức của mình dường như bị xoá nhoà và đôi khi mình dường như quên hẳn những thông tin về khoảng thời gian học đại học, mình dường như quên hẳn rằng mình có những người bạn đã cùng nhau mài đũng quần trên các giảng đường đại học.

Và rồi, tháng 10 này trước khi diễn ra chương trình hơn 1 tuần một bạn trong công ty nói với mình. Sắp tới sẽ có một người làm cùng ngành với anh bay từ Hà Nội vào đây để tham dự chương trình. Mình rất ngạc nhiên và hỏi – ai vậy? Bạn đó trả lời – chị Hương – anh có biết không? Mình trả lời: “Hương nào, có phải Phạm Thị Mai Hương không?”. Bạn đó nói ồ sao anh nhớ giỏi vậy. Nhưng hình như chỉ tên là Phạm Mai Hương chứ không phải Phạm Thị. Mình nói, nếu đúng là Hương đó thì chỉ có thể là Phạm Thị Mai Hương, làm lớp trưởng 4 năm tớ nhớ hết tên của mọi người mà. Bạn đó nói, vậy để em kiểm tra lại.

Vậy là mình đã không quên, những thông tin đó vẫn còn trong ký ức. Nó chưa bị xoá và nó vẫn còn ở đó. Mình vẫn là con người của trước đây, có chăng là có thêm những suy nghĩ và niềm tin mới. Hay đó là sự phát triển.

Sau đó đến ngày diễn ra chương trình, trước khi chương trình bắt đầu khoảng 1-2 phút mình ra bên ngoài để kiểm tra tình hình tổ chức và gặp bạn ấy – ồ, người bạn học chung đại học với mình cách đây nhiều năm đây sao? Quả thật đúng là Phạm Thị Mai Hương, người đã cùng mình và những người bạn một thời cùng nhau rong ruổi trên những con phố ở Hà Nội, đã cùng mình chia sẻ những ước mơ hoài bão, chia sẻ niềm đam mê về những tư tưởng, quan điểm của các nhà khoa học như Einstain hay Newton, cùng nhau chia sẻ thảo luận về những nhân vật trong các tiểu thuyết Ruồi Trâu, Trăm Năm Cô Đơn, Đồi Gió Hú, cùng nhau đi thư viện và tranh nhau những vị trí đẹp. Cùng nhau trốn học ra ngoài trường uống cốc trà đá, ăn chiếc bánh mỳ hay lang thang khắp các hành lang của giảng đường đại học. Hay những buổi chiều cùng nhau đến nhà một ai đó tụ tập nấu ăn….

Một thời đại học đã thoáng chốc hiện về trong tâm trí mình, may mắn thay nó vẫn còn ở đó và nhìn lại đó là những thời gian đẹp. Và cũng sau thời đại học vô lo, vô nghĩ đó mỗi người lại bước chân vào cuộc đời với công việc với cơ quan với gia đình và những quan điểm riêng của mình. Và rồi những cuộc tranh luận không hồi kết để rồi mỗi người đi theo một con đường, một sự lựa chọn, sự lựa chọn quyết định cuộc sống tương lai của mỗi người.

Và rồi bây giờ mình lại gặp lại người bạn cũ với những sự trải nghiệm với những bộn bề gia đình với mong muốn thay đổi. Một cảm xúc khó tả, pha trộn bởi nhiều sắc thái. Nhưng đọng lại, đó là chủ đề hạnh phúc, chủ đề thành công đã là một chủ đề thực sự quan trọng và nghiêm túc để nói đến, và open để học hỏi từ những người thành công, đi trên con đường mà trước đây chúng tôi đã bàn, đã tìm nhưng không thấy.

About the Author Quang Ngoc

Leave a Comment:

1 comment
Hien says 19 November, 2015

Những bài viết hay và bổ ích

Reply
Add Your Reply